Đà lạt : Viết cho những buổi chiều lang thang
Nếu một buổi chiều đẹp trời nào đó nếu Bạn có bắt gặp một hình bóng đang chậm rãi lang thang bước đi trên những con đường. Tôi không chắc đó là Tôi hoặc cũng có thể đó là Tôi. Nhưng Tôi giám chắc rằng người đó đang chậm rãi bước đi để quên những phiền não mà cuộc sống mang lại hay chỉ để suy nghĩ những vấn đề gì đó. Nhưng Tôi sẽ viết về tôi chứ không phải viết về một ai khác. Chủ nhật có lẽ là ngày mọi người luôn vui vẻ cùng Bạn bè, gia đình hay người yêu... Nhưng với tôi Chủ nhật trôi qua nhanh lắm, Chủ nhật là những ngày mà tôi có thể nằm đừ ra không phải thức dậy đùng giờ, không phải ăn đúng giờ và đặc biệtchủ nhật sẽ là ngày tôi có một buổi chiều lang thang đi qua những con đường tôi thích. Tôi bước đi một cách chậm rãi và một trong những con đường tôi thích đó là đường đinh tiên hoàng, Một tròn nhưng con đường có nhiều cây xanh nhất tại TP.ĐÀ LẠT này, khi bước đi trên con đường này. tôi có thể chậm rãi nghĩ lại những ngày đã qua của chính mình, những tiếng xe không vội vã,...